Với kẻ thích khoe “của quý”
Theo Ths Tâm lý Đào Lê Hòa An (Phó Giám đốc Trung tâm Đào tạo Kỹ năng Sống Ý tưởng Việt), có nhiều “dê xồm đi hoang” do giới tính bị lệch lạc, thích khoe “của quý” với phụ nữ. Nếu bất ngờ gặp phải “dê hoang” thì nên làm thế nào?
Đầu tiên bạn gái đừng tỏ ra ngại ngần, xấu hổ, hay hét lên, bỏ chạy… vì làm như thế hắn càng phấn khích mà đuổi theo (nếu đường vắng). Hãy tìm cách để làm cho hắn bị tụt hứng. Ví dụ như tỏ ra phớt lờ, hoặc chê bai:
-Trời… Có vậy mà cũng… khoe!
Khi đã bị mất hứng rồi, dê hoang sẽ tự bỏ đi.

Khi bất ngờ gặp “yêu râu xanh”
Tình huống hay gặp "yêu râu xanh" là ở nơi đường tối, vắng vẻ, có khi là một tên, nhưng có khi là cả nhóm và khống chế bạn gái bằng vũ lực. Chúng có thể bất ngờ gí kim tiêm đầy máu, hay kề dao vào cổ… đòi làm “chuyện ấy”. Tình huống nguy hiểm này cần làm gì để thoát?
Ths tâm lý Nguyễn Hoàng Khắc Hiếu, Giảng viên khoa Tâm lý, Đại học Sư phạm TP Hồ Chí Minh gợi ý giải pháp:
Điểm yếu chung của các nạn nhân khi bị tấn công bất ngờ là hoảng hốt, sợ hãi.
Nhưng thực sự lúc này bạn gái cần lấy hết tinh thần và tỏ ra bình tĩnh. Đừng bỏ chạy, hoặc đánh lại hắn vì bạn không có đủ sức khỏe, và có thể mất tiêu cơ hội thoát thân khi bị hắn đánh bại.
Hãy vờ nghe lời hắn, như giúp hắn cởi 3 nút áo kéo xuống, hắn sẽ bị khóa tay mà không biết. Tháo tiếp thắt lưng, kéo quần dài của hắn xuống lưng chừng đầu gối rồi... bất ngờ đá thật mạnh vào "chỗ hiểm" của hắn.
Rồi bằng tất cả sức lực, bạn gái phải chạy thoát thật nhanh. Hắn sẽ khó mà đuổi kịp bạn vì đang bị đau và bị chính chiếc áo khóa tay, chiếc quần “khóa” chân.
Nhưng đó là một “chọi” một, nếu là mấy gã đàn ông xấu thì sao, tình huống xấu này thật khó thoát. Nhưng hãy sáng tạo cách thoát thân xem nào.
Ví như thử cách giả điên, cười sằng sặc, bôi trát bẩn lên mặt… khiến chúng mất hứng mà bỏ đi. Nếu may mắn có người đi tới, và nếu người đó có võ thì rất có thể bạn sẽ thoát hiểm.
Lời khuyên tốt nhất cho bạn gái là: Hãy học mấy thế võ tự vệ để tự thoát hiểm khi cần.
Nên bình tĩnh, đừng la hét, hay giãy giụa trong hoàn cảnh trớ trêu. Hãy giữ một cái đầu tỉnh táo mới lóe ra ý tưởng đối phó và có cơ hội bảo vệ trái tim trong sáng và tính mạng của mình.
Trà Giang (tổng hợp)

Chuyên gia tâm lý Trịnh Trung Hòa



Bức thư nói trên có thể là một bức thư hư cấu, cũng có thể là một bức thư do một người cha nào đó gửi con trai và vô tình được người đọc biết đến. Song chính bản thân tôi cũng như tất cả những người đọc luôn cảm thấy xúc động mỗi khi đọc lại. Bởi ở đó chúng ta nhận thấy tất cả sự yêu thương cũng như khao khát được yêu thương của người cha đối với đứa con thân yêu của mình. Khoan hãy nói đến sự yêu thương, trước hết nếu phân tích về yếu tố tâm lý người già, chúng ta dễ dàng nhận thấy, đằng sau bức thư thoáng những nét lo âu của người cha cho cuộc sống già nua của mình. Khi tuổi già, sức khỏe và trí nhớ dường như dần dần rời bỏ mỗi con người thì tâm lý lo sợ là điều đương nhiên xảy ra. Về già, cha mẹ ta dần dần mất đi khả năng tự chăm sóc bản thân mình. Thay vào đó đôi khi là sự vụng về, chậm chạp… Lúc đó, cha mẹ cần sự quan tâm, an ủi của con cái để biết rằng mình luôn có chỗ dựa vững chắc là con cái trong lúc yếu đâu bệnh tật. Người đàn ông già trong bức thư trên đã nói ra tất cả nỗi lòng ấy của những bậc cha mẹ khi đến tuổi “gần đất xa trời”.
Nhiều người cho rằng, quan điểm của nhà văn Gào chưa thực sự xác đángBạn đọc có biệt danh Bút Xóa cho rằng: “Đối với những người sinh ra ở thành phố, hoặc chí ít là những nơi dễ sống thì tấm bằng ĐH chẳng là gì. Vì không có nó họ có thể sống bằng nghề khác, bằng con đường khác. Nhưng đối với vùng quê nghèo, tấm bằng ĐH gần như là con đường duy nhất mở ra những cơ hội của cuộc đời! Cái gì cũng có thể toàn diện ở góc này nhưng lại phiến diện ở góc kia Gào ạ”!Cùng tâm sự này, bạn Vũ Thảo chia sẻ: “Đọc bài này 3-4 lần rồi, ngẫm lại chị nói đa phần là đúng,nhưng nhiều cái chưa thật sự xác đáng! Em áp dụng từ bản thân mình ra thôi. Sở dĩ em nói vậy, vì em học ngành Y. Và với ngành này, hẳn chị cũng hiểu việc học đại học quan trọng như thế nào. Liệu mấy ai có thể tự học để có thể làm được bác sỹ! Một người có thể rất thông minh,có tài năng về lĩnh vực này hay lĩnh vực khác nhưg không qua quá trình rèn luyện từ việc học,liệu anh ta có thể phát huy năng lực? La sơn phu tử Nguyễn Thiếp cũng đã từng nói:"Ngọc không mài không thành đồ vật. Người không học không biết rõ đạo". Theo phân tích của bạn Vũ Thảo, người ta có thể học từ trường đời, từ cuộc sống nhưng đại học vẫn là một môi trường tốt. Có nhiều cái chỉ có thể học trong trường đại học mà thôi! Liệu có ai nhận một bác sỹ không bằng cấp vào làm? Thậm chí có thể còn bị bắt về hành nghề trái phép nữa! “Bài viết của chị rất hay, nói nhiều cái rất đúng nhưng có nhiều mặt trái đối với người đọc. Đặc biệt là những em sắp thi đại học. Các em sẽ xem nhẹ việc học đại học,và sẽ nghĩ rằng nếu không học đại học thì sẽ có những con đường khác! Xin thưa với các bạn, phải, có rất nhiều nhưng con đường khác nhưng nó gập ghềnh trắc trở lắm. Thậm chí có những con đường một bên là vách núi, một bên là vực thẳm, nhiều con đường như vậy, tại sao chúng ta không chọn con đường dễ đi nhất, phải không ạ?”, bạn đọc Vũ Thảo cho biết. Bạn đọc CindyNguyen cũng khẳng định: “Nói như Gào, mình không ủng hộ lắm. Có được đi học mới biết nhiều điều để sau này ra đời mới không phải vật lộn, bon chen. Mình bây giờ đi lao động nước ngoài thôi nhưng thấy rõ được việc học giúp ích cho mình như thế nào. Học cao hay thấp chắc chắn là đánh giá được bạn giỏi hay không giỏi . Đơn giản bạn có giỏi, có cố gắng ,có thông minh thì bạn mới học giỏi. Còn ngoài trường đời , bạn có thành công hay không, ngoài việc bạn đã có trí thông minh và sự cố gắng bạn cần phải có thêm 50% may mắn”.
Nhà văn Gào tại buổi ra mắt cuốn sách "Nhật ký son môi".Trả lời một trong số những ý kiến này, chủ nhân facebook Gào cho biết, chị có một người bạn học đại học. Đỗ trường điểm cao. Cả nhà ăn mừng hơn đám cưới. Năm năm sau, bạn ấy mới ra trường thì nhà văn Gào đã đi làm được 4 năm. Lương bạn ấy khởi điểm khoảng 5 triệu đồng, còn của Gào là 50 triệu đồng. Bạn ấy có nói không hay về việc lương của Gào cao. Nhưng bạn ấy không không biết rằng, ở một số ngành nghề, hay đa số ngành nghề, mức lương thường đi liền với năng lực và cả kinh nghiệm theo thời gian rất dài mới đúc rút ra được. Vì vậy Gào nghĩ, những năm tháng học vẹt của bạn ấy trong trường đại học là quá ư hoang phí. Học luôn là rất cần. Nhưng đừng học vẹt, học vì cái bằng chứ ko vì kiến thức, như vậy sẽ rất lãng phí.Gào (Vũ Phương Thanh) sinh năm 1988, thuộc thế hệ những nhà văn cuối thời 8X. Trong vài ba năm trở lại đây, cái tên Gào đã gây được sự chú ý trên văn đàn, đặc biệt đối với giới trẻ tuổi teen yêu văn học. Chị là một blogger đính đám và được cộng đồng mạng phong danh là "nhà văn hotgirl". Với 2 tiểu thuyết: “Cho em gần anh thêm chút nữa”(2009); “Nhật ký son môi” (2010), cái tên Gào mới chỉ được ít nhiều người biết tới nhưng khi “Tự sát” (2011) chính thức ra mắt, cái tên Gào đã thực sự đình đám.


